Chú rể cõng cô dâu về nhà

Chú rể cõng cô dâu về nhà

Trên lưng anh, tôi cảm thấy mình rất hạnh phúc, cái hạnh phúc không bao giờ có thể diễn tả được.

Tôi nhớ rất rõ, vào năm thứ hai ngoài việc học ở trường, mỗi tối tôi lại đi làm thêm tại nhà hàng nằm trên quận 10. Chính nơi đây tôi đã gặp anh. Anh cũng là nhân viên như tôi nhưng công việc của anh chỉ làm giờ hành chính, không làm theo ca như tôi. Chúng tôi làm trái ca với nhau nhưng không hiểu sao lại quen, yêu nhau và cuối cùng sau hai năm, bây giờ chúng tôi đã chính thức là vợ chồng.

Nhà anh ở tận An Giang nên ngày rước dâu bên nhà anh phải bắt đầu khởi hành đi đón dâu lúc 20h tối. Đến 2h30 sáng, xe đến nhà tôi. Thế là lễ đón dâu bắt đầu, ngoài trời tối đen, im lặng một cách đáng sợ. Hôm đó dù trời tối nhưng không khí không hề lặng lẽ nhưng thường ngày. Mọi vật xung quanh như cất tiếng hát chúc mừng hạnh phúc của chúng tôi. Lễ đón dâu đã xong, tôi được đón về nhà anh để kịp giờ làm lễ bên nhà trai.

Chú rể cõng cô dâu về nhà

Ảnh minh họa: Cho một tình yêu.

Sau bốn giờ đồng hồ tôi đã về tới nhà anh. Do nhà nằm sâu trong ngõ nên mọi người phải xuống xe đi bộ vào nhà.Vừa xuống xe trời bỗng tối đen, gió thổi mạnh, tôi cứ ôm chặt lấy anh. Thế là mọi người cùng nhau đi thật nhanh vào nhà nhưng dù có nhanh đến mấy cũng không kịp. Mưa ào ào ập tới, cơn mưa rất to, cuối cùng anh phải cõng tôi trên lưng mới vào được nhà. Trên lưng anh, tôi cảm thấy mình rất hạnh phúc, cái hạnh phúc không bao giờ có thể diễn tả được.

Rồi cuối cùng giây phút tôi hồi hợp nhất cũng đến, anh gần tôi, tôi gần anh, hai chúng tôi cứ nhìn nhau cho đến khuya. Và rồi chuyện ấy cũng xảy ra nhưng tôi đã làm anh thất vọng về đêm ấy, không phải tôi không còn trong trắng mà do quá đau, tôi đã không thể chiều anh. Anh biết tôi đau nên cứ ôm tôi vào lòng mãi đến khi ngủ thiếp đi.

Việc này cứ tiếp diễn đến bốn ngày sau đó, rồi ngày thứ năm tôi đã cố gắng chấp nhận anh. Thời khắc đó tôi rất hạnh phúc mặc dù tôi vẫn đau, tôi chảy máu rất nhiều. Tôi không biết làm gì, cứ cuống cả lên, anh nhanh tay với chiếc áo để thấm cho tôi. Anh ôm tôi vào lòng rồi thì thầm vào tai tôi: “Anh rất hạnh phúc. Cảm ơn em!”.

Sau này chiếc áo của anh, tôi và anh giữ gìn và cất rất cẩn thận, một vật rất có ý nghĩa của hai chúng tôi. Sau ngày đó tôi với anh cứ nhìn nhau và cười, nụ cười của hạnh phúc, đến bây giờ cũng vậy. Cảm giác hai chúng tôi dành cho nhau vẩn như thuở nào.

Sally

Facebook Comment

Leave a Reply